Liên kết website
Tìm kiếm
Lượt truy cập : 2322606
Hiện đang có 0 người online

Hoa râm bụt đỏ

       Kí ức của tuổi thơ tôi đã trải qua biết bao chuyện vui buồn nhưng k niệm về cô – một cô giáo dạy giỏi, yêu thương học sinh và luôn được tất cả mọi người yêu quý, kính trọng thì sẽ mãi không bao giờ tôi quên. Cô rất yêu hoa râm bụt đỏ, một loài hoa bình dị và dân dã. Cô yêu loài hoa ấy như yêu những học trò của cô vậy.

       Hồi ấy, tôi và Lan chơi thân với nhau. Lan nhà nghèo nhưng học rất giỏi và ngoan. Lan luôn được bạn bè và thầy cô yêu quý. Một tuần không thấy Lan đến lớp, cô hỏi tôi về gia cảnh của Lan. Tôi đã kể cho cô nghe nhà Lan rất nghèo. Mẹ Lan là người phụ nữ tần tảo, chịu khó làm lụng nuôi ba chị em Lan ăn học. Còn bố Lan, suốt ngày chỉ biết đến rượu chè, mỗi lần say là quát mắng vợ con, đập phá đồ đạc... Trong một lần say rượu, ông đã đốt hết sách vở của Lan và cấm không cho Lan đi học. Lan đã khóc rất nhiều. Lan thương mẹ và các em vì là chị cả nên Lan nghĩ sẽ nghỉ học ở nhà giúp mẹ nuôi các em. Lan bỏ học. Lớp tôi ai cũng buồn và thương bạn. Và cô đã đến nhà thuyết phục, động viên gia đình tiếp tục cho Lan đến trường. Đặc biệt, quỹ khuyến học của nhà trường sẽ giúp đỡ Lan tiền sách vở, tiền giấy bút. Tin Lan đi học lại, lớp tôi ai cũng vui mừng reo hò ầm ĩ...

       Một hôm, sắp tan học, trời bỗng đổ cơn giông, mây đen kéo đến và trời bắt đầu mưa. Các bạn khác có bố mẹ đưa đón nên đã về nhà hết. Chỉ còn tôi và Lan co ro bên góc lớp mà ngoài trời vẫn không tạnh. Hai đứa tôi đã khóc vì sợ mưa lạnh. Từ văn phòng nghe được tiếng khóc của hai đứa, cô chạy ra cầm theo hai chiếc áo mưa, nhưng một chiếc đã bị rách một chỗ. Lúc khâu áo xong, mặc cho tôi và Lan, cô nói:

       - Áo mưa của Thùy màu xanh như màu lá, còn áo mưa của Lan màu đỏ như những bông hoa. Hai đứa như những bông hoa đẹp, các em có nhìn thấy những bông hoa đang nở ở ngoài kia không?

Vừa nói cô vừa chỉ tay ra phía hàng rào râm bụt có những bông hoa nở đỏ rực rỡ dưới làn mưa trắng xóa.

       Rồi  cô bị ốm.  hôm đó, lớp đi thăm cô mà không rủ tôi. Tức quá, hôm sau tan học, tôi xách túi quà một mình đến thăm cô. Chưa kịp gõ cửa, tôi bỗng nghe  tiếng của một người phụ nữ - bạn của cô:

       - Chị đã hay đau yếu lại còn giúp đỡ nó. Lương giáo viên ba cọc ba đồng làm sao đủ chi tiêu hàng ngày, tiền sách vở, giấy bút trong suốt thời gian qua nào phải ít đâu...

       - Nhưng chị thương nó quá, vì hoàn cảnh của nó cũng giống như chị ngày trước. Giọng cô đầy mệt mỏi và yếu ớt.

       Tôi lặng đi một hồi lâu, trên đường về, tôi cứ nghĩ mãi về những điều nghe được mà nước mắt cứ ứa ra. Tôi thương Lan và càng yêu quý cô hơn. Tôi  sẽ giữ mãi điều bí mật này.

       Một hôm, đến lớp, tôi không thấy các bạn vui đùa chạy nhảy ngoài sân trường như mọi ngày, ai cũng buồn và Lan khóc nức nở. Thái Xuân - lớp trưởng nhạt nhòa nước mắt, khóc nấc:

       -Thuỳ... cô... cô bị bệnh nặng lắm! Có thể cô sẽ không sống được bao lâu nữa...

        Tôi không tin những điều mình đang nghe là sự thật nhưng sự thật thì không thể chối từ. Hàng ngày, chúng tôi thay nhau đến chăm sóc cô. Nhìn cô chịu đựng những cơn đau mà lòng tôi thắt lại, cầu mong cô mau khỏi bệnh. Ở trường, chúng tôi vẫn chăm sóc hàng cây râm bụt nhưng từ ngày cô bị bệnh, những bông hoa như nhạt màu và những chiếc lá rủ xuống như nhớ thương cô. Và như có một phép màu kì diệu, trong thời gian dài chữa bệnh, với nghị lực phi thường và tình cảm của học trò, cô không cho phép mình đau đớn mà vượt lên chiến thắng bệnh tật. Sức khoẻ của cô khá dần lên...Ngày cô khỏi bệnh và trở lại trường, chúng tôi vui mừng khôn xiết. Dưới ánh nắng rực rỡ, những bông  hoa râm bụt đua nhau khoe sắc đỏ tươi thắm, những chiếc lá tươi xanh khẽ lay nhẹ trong gió như thì thầm nói lời mừng cô trở về...

       Tôi đem chuyện cô đã giúp đỡ Lan tiền sách vở bút mực trong suốt thời gian qua kể cho các bạn. Lan gục đầu vào vai tôi khóc nức nở. Tôi kể cho cô biết bố Lan đã bỏ rượu và chăm chỉ đi làm trở lại...

       Tuổi học trò trôi qua thật mau. Giờ đây, khi tôi và Lan cùng sắp trở thành những cô giáo thì dường như cô lại đang ở cạnh chúng tôi. Tình cảm của cô sẽ mãi là hành trang để chúng tôi có thêm niềm tin vững bước trên đường đời. Chúng tôi tự nhủ sẽ cố gắng làm được nhiều điều có ích để xứng đáng là học trò của cô.

                                                                  Thi Thanh Thủy

                                              SV lớp Cao đẳng Sư phạm Nhạc K5C

 
 
Tra cứu điểm thi 2014
Nhập số báo danh
Tra cứu
VIDEO CLIP
 
Địa chỉ: 58 đường  Nguyễn Văn Cừ, Thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh

Điện thoai: (+84)-33.3825301/3811240 Fax: (+84)-33.3623775

Email: halongact@halongact.edu.vn: Website: http://halongact.edu.vn
® Ghi rõ nguồn "halongact.edu.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này