Liên kết website
Tìm kiếm
Lượt truy cập : 2221487
Hiện đang có 0 người online

Tôn sư, trọng đạo - Truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam

       Dân tộc Việt Nam có truyền thống hiếu học. Có rất nhiều câu tục ngữ, thành ngữ nói về mối quan hệ thầy trò như: Không thầy đố mày làm nên, Nhất tự vi sư, bán tự vi sư. Kính trọng và biết ơn thầy cô là nét văn hóa tiêu biểu của người Việt Nam. Văn hóa đó đã được bổ sung và phát triển trong suốt chiều dài lịch sử của dân tộc. 

       Từ buổi bình minh của lịch sử, con người đã biết lao động và sáng tạo. Trong quá trình tồn tại và phát triển, con người đã đúc rút được những bài học kinh nghiệm quý báu. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, con người đã truyền những bài học đó để duy trì, tồn tại và trở thành tinh hoa trí tuệ.

       Điều đó được thể hiện trong những tác phẩm văn học dân gian Việt Nam phản ánh những khát vọng học tập mãnh liệt của người dân, vươn lên trong cuộc sống. Hay trong ca dao, dân ca, nhiều bài đã ca ngợi tình thầy trò sâu nặng, ơn nghĩa thủy chung...

       Những tấm gương tiêu biểu về tinh thần hiếu học, về nhân cách ngời sáng được biết đến nhiều như Chu Văn An (thời Trần) là người thầy tài cao, đức trọng, ngay thẳng, cương trực, ông có công dạy dỗ nhiều người thành đạt nhưng không màng danh lợi. Hay như nhân cách cứng cỏi, bản lĩnh của cụ Tư đồ Trần Nguyên Đán, nhà giáo Lương Đắc Bằng nghiêm khắc dạy bảo Nguyễn Bỉnh Khiêm học thi đỗ Trạng nguyên, Nguyễn Đình Chiểu là nhà giáo cầm bút đánh giặc:

              Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm

              Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà

       Tinh thần tôn sư trọng đạo còn được biểu hiện trong giọng thơ tinh tế của Nguyễn Khuyến, trong tiếng cười bi kịch của Tú Xương. Nhưng tất cả đều biểu hiện chủ yếu ở thái độ đối với thầy là ngưỡng vọng, trân trọng và biết ơn.

       Truyền thống tôn sư trọng đạo còn được biểu hiện cao đẹp ở những nhân vật trong lịch sử hiện đại. Thầy giáo Nguyễn Tất Thành, trước khi ra đi tìm đường cứu nước đã từng dạy học ở Trường Dục Thanh (Phan Thiết). Và, Người đã ra đi tìm đường cứu nước mang lại tự do, độc lập cho dân tộc. Người luôn kỳ vọng, tin tưởng vào thế hệ trẻ. Trong buổi khai giảng năm học đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Người căn dặn” “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có trở nên vẻ vang sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ công học tập của các cháu”.

       Và, còn biết bao những nhà giáo tiêu biểu đã cống hiến không chỉ cho sự nghiệp giáo dục mà còn cống hiến suốt cả cuộc đời cho cách mạng, cho khoa học kỹ thuật, đó là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, là cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng... Chân dung các nhà giáo Đặng Thai Mai, Nguyễn Lân, Lê Trí Viễn, Lê Hoài Nam, Nguyễn Đăng Mạnh, Nguyễn Thúc Hào... đã làm rung động biết bao thế hệ học sinh, sinh viên.

       Những tấm gương hiếu học, vượt khó vươn lên như thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký đã trở thành thần tượng của nhiều thế hệ học sinh.

       Trong hai cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc, thầy cô giáo đã truyền lý tưởng cao đẹp cho nhiều thế hệ học sinh. Lớp lớp chiến sĩ theo dấu chân người lính đã viết nên nhiều bản trường ca vang dội cho đất nước được tự do, độc lập. Cảm động trong câu hò kéo pháo còn vương nét bụi trường chinh của những thanh niên từ thuở mang gươm đi mở cõi, các thầy đã thắp sáng niềm tin cho học trò vững bước đi tới tương lai. Biết bao thanh niên theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã gác bút nghiên lại trên trang giấy học trò để “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/ Mà lòng phơi phới dậy tương lai”... Trong âm vang của bom đạn, dọc theo những nẻo đường kháng chiến vẫn mơ về một dáng vóc thư sinh của thầy,  một lời ngọt ngào trong những áng văn của cô giáo trường quê.

       Ơn thầy, kính trọng thầy trở thành một chủ đề lớn được bổ sung vào sổ vàng tr